Người ta nói "ghét của nào trời trao của đó"

11:42 |
Chả phải lâu nay câu nói đó nó vẫn ứng nghiệm đó sao? Trái đất tròn và duyên số nó đã vậy thì dù trong suy nghĩ bạn có ghét điều gì hay ai đó thì bạn sẽ vẫn cứ bị gắn liền với nó.

Cũng chả sao, nếu là duyên số thì việc gì ta phải trốn tránh!?

Tôi là một đứa không biết khái niệm viết blog là gì, tôi viết văn không hay, tôi không thích những thứ liên quan đến viết văn. Nhưng hôm nay tôi lại viết, tôi muốn viết nên câu chuyện của chính tôi. Những bài viết của tôi sẽ là những câu chuyện thật hoặc tôi sẽ viết ra tương lai mà tôi mơ ước. Đây là bài đầu tôi viết, không hay, không chuyên nghiệp, nhưng tôi mong các bạn thích.


"Ghét của nào trời trao của đó"??? Không biết các bạn nghĩ sao về câu này, nhưng tôi thật sự thấy nó đúng. Ban đầu tôi cũng chẳng tin!!! Sao có thể thích cái mình ghét chứ??? Nhưng giờ tôi đã hiểu, "ghét" ở đây không phải là những cái chúng ta căm thù hay những cái chúng ta muốn lật đổ. Cái "ghét" này là những cái chúng ta chưa hiểu rõ, những cái ta ghét nó vì ta chưa thật sự hiểu. Tôi không chắc định nghĩa này là đúng với các bạn nhưng nó đúng với tôi. 

Tản mạn về cảm xúc: Mưa và Nắng

13:11 |

Mưa  - Nắng là chuyện của trời, cảm xúc là chuyện riêng ta, nhưng sao nó lại liên quan quá vậy.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, cuộc sống không hoàn hảo như ta thường mơ ước, vì đời không như là mơ, nhưng hãy sống cho thỏa cơn thèm khát được "sống".


Yêu chân thành, sống chân thật. Bước đi, đừng do dự!
Đã bao giờ bạn khóc vì quá vui chưa? Hay cười vì quá đau khổ, những cảm xúc lẫn lộn đó thật là khó nắm bắt phải không? Một người cha đã rơi lệ khi nghe tin con trai mình đỗ thủ khoa một trường đại học nổi tiếng, một tù nhân trước khi bị bắt đã nở nụ cười với chính mình. Điều đó thật là trái với tự nhiên phải không? Vì sao ư? Nhẽ ra chúng ta phải cười khi vui và khóc khi buồn chứ nhỉ? Nhưng xin thưa chẳng có gì là không đúng cả!

Con người chúng ta có muôn vàn cả xúc vui, buồn, mừng, giận. Nó rất đa màu sắc nhưng chung quy lại thì nó được phân biệt rạch ròi bởi hai màu trắng đen, và được biểu hiện bởi nụ cười và những giọt nước mắt. 




Sự kỳ diệu của niềm tin - Suy ngẫm

08:44 |

Niềm tin có sức mạnh lớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng.



Chẳng phải tự nhiên mà người ta nói: "Mất tiền là mất một phần, mất danh dự là mất một nửa, mất niềm tin là mất tất cả”. Niềm tin là tất cả những gì có thể giúp ta đứng vững sau những thất bại ê chề nhất, niềm tin là thứ có thể giúp ta có được tất cả từ bàn tay trắng.

Thời đi học chúng ta thích được nghe từ nào nhất và sợ từ nào nhất. Thích được gọi là học sinh giỏi. Và sợ bị gọi là học sinh cá biệt. Cụm từ "học sinh cá biệt" một trong những từ tệ hại nhất và "ác" nhất mà nền giáo dục lêch lạc này đã nghĩ ra.


Tệ hại nhất vì "học sinh cá biệt" chỉ mang nghĩa xấu. Cá biệt đồng nghĩa với học kém và không tuân thủ theo các nội quy của lớp.Tôi nhớ hồi học cấp 2 thằng bạn ngồi cạnh tôi rất hiếu động, thường xuyên nghĩ ra các trò nghịch ngợm hoặc thỉnh thoảng nó hay đứng dậy nói ngược lại những điều học trong sách. Nó bị khép vào cái tội cá biệt. Trên thực tế đó chỉ là cá tính thôi nhưng bị ghép thành cá biệt. Thế là xong. Nó bị đối xử một cách đặc biệt (theo nghĩa tiêu cực) kể từ đó.

Từ cá biệt rất “ác” vì nó chẳng khác gì bản án chặn đứng mọi cơ hội "hoàn lương" đối với bất kỳ em học sinh nhỏ tuổi nào. Làm gì nói gì cũng bị các ánh mắt phán xét và chễ diễu. Không phủ nhận có một số trường hợp học sinh luôn đánh nhau, gây gổ và khá đầu gấu thật. Vấn đề là ghi mang cái mác "học sinh cá biệt" các bạn đó có muốn thay đổi cũng chẳng có mấy khi được tin tưởng và khích lệ. Và cứ thế xấu lại càng xấu hơn.


Đến người lớn khi đi làm nhiều khi còn không chịu nổi những định kiến và đánh giá thiếu khách quan huống chi trẻ thơ. Nhiều khi chỉ một cử chỉ, một lời nói cũng đủ là bước ngoặt và làm thay đổi cuộc đời của một người. Vấn đề là thay đổi tích cực lên hay kéo người ta thêm xuống bùn thôi. Cần lắm một sự thay đổi về cách nhìn nhận và tư duy đúng của giáo viên và cha mẹ về cái gọi là "học sinh cá biệt". Câu chuyện sau đây không thể hay hơn được nữa, không thể đúng hơn được nữa và không thể cảm động hơn được nữa. Có nhiều câu chuyện tương tự nhưng tính nhân văn sâu sắc tôi thấy đây là câu chuyện đáng để kể đi kể lại nhiều lần nhất


Tối xin tự đặt lại tiêu đề câu chuyện là "Sự kỳ diệu của niềm tin". Ai đã từng đau đớn và cô đơn vì luôn sống tróng sự nghi ngờ mới thấy sự vô giá của niềm tin người khác dành cho mình. Xin cảm ơn nhân vật cô giáo Thompson. Cho dù đó là một câu chuyện hư cấu. Nhưng là một câu chuyện hư cấu thật nhất có thể.

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái, cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.”

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thật rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống trong gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những gói quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hoá. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất một vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt ít nước hoa trong chai lên cổ.

Hôm đó Teddy đã nén lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng 3 trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa, cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra?

Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em."


Đức Sơn